6h30 phút sáng.
-Nào đi ăn sáng thôi.- hắn đứng dậy đưa tay ra cho nó nắm.
Lúc đầu nó cũng ngại nhưng vì có 1 điều gì đó làm cho nó tin tưởng hắn tuyệt đối. Nó đưa tay ra nắm lấy tay hắn đứng dậy.
Hắn cười vì có lẽ nó quên hắn nhưng không hoàn toàn mất cảm giác với hắn, hắn sững lại.
Có lẽ là tôi quá tham lam…
Muốn giữ em cho riêng mình…
Tôi không muốn nghĩ đến…
Cuộc sống của tôi không có em…
Sau này sẽ ra sao?
Cho tôi 1 ngày hôm nay nữa thôi!
Hết hôm nay…tôi sẽ buông tay em ra.
Và đợi đến khi tôi đủ để che chở cho em…
Thì khi đó nhất định…
Tôi sẽ tìm tới em…
…
Hắn và nó bước vào 1 quán ven đường.
-Cô cậu ăn gì ạ?- bà chủ quán bước ra.
-Cho cháu 2 tô bún bò ạ.- hắn cười nói.
-Cô cậu đợi 1 lát.- bà chủ quán cười quay vào trong.
Đầu nó đau như búa bổ…
Những hình ảnh mờ nhạt liên tiếp hiện lên…
Nó cố lắc đầu, xua tan đi những hình ảnh đó.
Hắn thấy lạ, nhíu mày lo lắng:
-Em sao vậy? Khó chịu chỗ nào hả?
-Không sao đâu.- nó cười, dường như cơn đau đầu đã hết.
-Có rồi đây.- bà chủ quán bê 2 tô bún ra thơm phức.
Mùi thơm nức nở bay tới cái mũi bé xinh của nó.
-Oa, thơm quá.
-Cháu dễ thương thật đấy, may mắn cho cháu có cô bạn gái dễ thương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224522/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.