Vì nó bị như vậy nên cậu và hắn xin phép nghĩ vài hôm, còn mình nhỏ đến trường tuy buồn nhưng mà nghĩ theo thì nhỏ cũng chả làm được gì, có cậu và hắn là đủ rồi.
5h sáng hôm sau.
Hắn mở cửa bước vào, thấy cậu ngồi trên ghế nắm tay nó ngủ, định sẽ ra ngoài nhưng mà đây là ngày cuối cùng rồi nên hắn phải giành lấy.
-Này.- hắn lay vai cậu.
-Gì đây.- cậu hỏi mắt nhắm mắt mở ngồi dậy.
-Mày mệt rồi, hôm nay cho tao mượn Nhung 1 ngày thôi.- hắn nói.
-Ừ.- cậu thắc mắc nhưng thôi cũng không hỏi lại.
Cậu ra ngoài trong phòng chỉ còn mình nó và hắn.
Hắn bước lại gần nó hơn, tay vuốt nhẹ mái tóc, mà lòng đau đớn vô cùng. Đến cả hạnh phúc của mình mà hắn còn không thể giử vậy thì làm sao bảo vệ cho nó được.
-Ngốc ơi, dậy đi.- hắn lay nhẹ nó.
-Ư…để tao ngủ thêm chút nữa đi Ân.-nó mè nheo nói.
Hắn sững người, ừ thì nó quên mất hắn, nhưng mà sao nó có thể nhẫn tâm gọi tên người con trai khác trước mặt hắn thế chứ.
-Này ngốc, tôi không phải Ân, dậy đi.- hắn lay mạnh hơn.
-Ư..ưm.- nó trở mình ngủ tiếp.
-Không dậy là tôi hôn đấy nhé.- hắn cười nham hiểm.
Nó bật dậy như lò so.
-Ơ…anh đẹp trai.- 2 tay dụi mắt, ngáp rõ to, nhìn là muốn cắn.
-Tên tôi không phải anh đẹp trai đâu, với lại tôi bằng tuổi em đấy- hắn đỏ mặt quay đi.
“Tim ơi sao mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224521/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.