Tròn 24 tiếng từ khi nó được đẩy ra từ phòng phẩu thuật sang phòng hồi sức.
Hắn tức tốc chạy vào ngồi kế bên nắm chặt bàn tay của nó.
-Cái con ngốc này, em có biết là tôi sợ đến mức nào không hả? Tôi sợ em sẽ bỏ tôi mà đi mất, bỏ cả thế giới lại rồi mình em bước đi, tôi sợ đến lúc ấy tôi không còn đứng vững nữa khi mà cả thế giới của tôi đi rồi, em biết không. Em mau tỉnh dậy đi nhé, tỉnh dậy tôi sẽ lập tức dẫn em đi ăn kem, làm những điều mà tôi chưa từng có cơ hội, tôi sẽ không lạnh nhạt với em nữa. Và tôi còn có 1 điều quan trọng muốn nói cho em nghe vậy nên tỉnh dậy nhanh đi nhé.Tôi rất nhớ em đấy.
Hắn nói bằng cái giọng vui vẻ nhất, nhưng nói xong hắn quay lưng đứng dậy ra ngoài, không để ai trông thấy giọt nước mắt của hắn.
“tôi yếu đuối, vô dụng lắm phải không em, có lẽ tôi không có cái quyền được ở bên em rồi em nhỉ? Mau tỉnh dậy đi nghe em”
Cậu và nhỏ cũng lên thăm nó.
Nhìn nó mà nhỏ rất hối hận. Nhưng mà nhỏ biết làm sao đây chỉ biết nhìn nó rồi c ầu nguyện cho nó nhanh chóng tỉnh dậy.
Cậu nắm lấy bàn tay của nó:
-Mày đừng ngủ lâu quá không tốt đâu, sẽ mỏi đấy, dậy đi chơi với tao đi, tao sẽ cho mày ăn kem, dẫn mà đi chơi công viên, đi xe đạp đôi, có chịu không? Không chịu hả? Vậy mày nói cho tao biết đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224520/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.