Tàu lượn dừng lại.
Là con gái nhưng mà nó không hề sợ trò này, còn cảm thấy thích nữa cơ, nhưng mà vì quá tập trung vào hắn nên quên cảm nhận độ thích mất rồi.
2 đứa nó bước xuống, nó mặt cứ cuối gằm, hắn chủ động cầm tay nó còn tay kia lấy điện thoại ra gọi cho ai đó:
-Đang bị theo dõi.- nói ngắn gọn xong hắn cúp máy.
Người hắn vừa điện đó là thuộc hạ của hắn.
Hắn là bang chủ của 1 bang đứng thứ 5, bang tên S.L được hắn thành lập vào 2 năm trước.
-Bây giờ em muốn làm gì nữa nào?
-Đi…đi nhà ma.- mặt nó vẫn cứ cuối gằm xuống, vì còn xấu hổ vụ ban nảy.
-Ừ chúng ta đi.- hắn dịu dàng.
-Để em mua vé.- nó lon ton chạy đi trướ, buông tay hắn ra.
Hắn cười lắc đầu…
-Chị lấy em 2 vé nhà ma.
-Đây em.- chị bán vé vui vẻ cười đưa vé cho nó, hên là bà chị này không hám trai như bà kia.
Tách…
Hắn cầm điện thoại chụp nó, nhưng nó nào biết.
Hài lòng với thành quả hắn cười cười, cầm tay nó lôi vào nhà ma.
Nó cứ ung dung đi, cho đến khi…
Cái gì trắng trắng đang ở trước mặt nó thì phải…
Còn có cái gì đó cứ cầm chân nó kéo kéo nữa…
-Aaa.- nó ôm chặt lấy hắn.
-Đã sợ ma, rồi mà con ham.- hắn cười.
-Hức…hức…em muốn ra…ra ngoài…anh đưa em ra ngoài.- nó sợ hãi nức nỡ khóc.
-Ngoan nín đi nào anh đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224523/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.