Nó bịt tai lại.
Tại sao chứ? Tại sao lại như vậy? Nó lại làm gì sai sao? Hay sao mà ai cũng dần rời bỏ nó, ba mẹ thì không quan tâm nó, hắn lạnh nhạt với nó, đến lúc này cả con nhỏ bạn thân cũng quay lưng lại với nó là sao vậy hả?
Khoang đã phía trước mặt nó…
Hắn đang hôn một cô gái, cô giá đó…là Thảo Mai.
Đau, đau lắm, rất đau đấy.
Nó chạy vụt đi trong nước mắt.
“Huy à, tôi nhớ cậu lắm”
“Huy ơi, cậu có nhớ tôi không?”
“Mà chắc không đâu Huy nhỉ? Huy chắc hạnh phúc lắm, làm sao mà nhớ tới tôi được chứ”
“Huy hạnh phúc nhé…tôi yêu…”
Rầm âm thanh khủng khiếp ấy.
--------------------------------------------
Tiếng va chạm kinh hoàng làm hắn giật nảy mình, nhìn lại đó là nó mà, hắn đẩy Thảo Mai ra, chạy thật nhanh, thật nhanh đến chỗ nó.
Hiện tại nó đang nằm trên 1 vũng máu do lúc đó 1 chiếc xe ô tô chạy với tốc độ cực nhanh tông thẳng vào nó, rồi chệch tay lái đâm vào cột điện ven đường. May là có người đi đường đưa tới viện còn nó hắn không cho bất kì 1 ai chạm vào cả.
Hắn ôm nó lên.
-Nhung ơi, Nhung, dậy đi nói chuyện với tôi đi đừng ngủ nữa Nhung ơi dậy đi, không dậy là tôi sẽ bỏ mặc cậu đấy, con ngốc này làm ơn dậy đi đừng ngủ.- hắn gào lên nước mắt chảy thành dòng.
Mắt nó mơ màng, nó thấy hắn đang gọi nó.
-Huy…ơi…tôi…nhớ…cậu…lắm, rất…nhớ….- giọng nó thì thào, nó đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224517/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.