Sáng hôm sau.
King kong…
-Rồi ra ngay đây.- nó từ trong nhà nói vọng ra.
-Hì, ăn sáng chưa.- nó chạy ra trên miệng ngậm miếng bánh mì, tay khóa cổng.
Cậu nhăn mặt, không nói gì.
-Sao thế?
-Sao lại ăn bánh mì?
-Lười nấu.- nó gãi đầu cười hì hì.
(Nó ở một mình, ba mẹ nó thì gặp nó chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi, tiền sinh hoạt ba mẹ nó gửi về.)
Cậu cầm tay nó lôi đi. Nó cũng ngoan ngoãn gặm nốt miếng bánh mì rồi đi theo cậu. Vì nó hoàn toàn tin tưởng cậu.
Dừng chân tại quán bún bò thân thuộc nó ngước đầu lên xem thì đứng yên không nhút nhít cứ nhìn chằm chằm về phía trước.
-Sao vậy, vào đi.- cậu nhìn nó đầy thắc mắc, chẳng phải là nó thích ăn bún bò lắm sao, hôm nay làm sao vậy.
Nó ngước đôi mắt mọng nước lên nhìn cậu rồi lắc đầu, rồi lại nhìn chằm chằm về con đường phía trước.
Cậu chợt nhớ hôm trước khi vừa mới bước ra khỏi quán thì…
-Tao xin lỗi.- cậu cảm thấy mình lại làm cho nó buồn nữa rồi.
-Sao phải xin lỗi? Mày có làm gì đâu, với lại tao cũng không sao hết á….hì hì.
-Đi, đến trường tao mua bánh mì cho.
Rồi cậu cầm tay nó kéo đi nó cũng chả nói gì.
Đến trường.
-Mày lên lớp trước đi, đợi tao đừng đi đâu hết.
Nó chưa kịp trả lời thì cậu chạy đi mất. Nó đành lọ mọ đi lên lớp.
-Hey, Nhung.- nhỏ bạn của nó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224516/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.