Ngày hôm đó nó và cậu đều nghĩ học không có giấy xin phép, điện thoại thì cũng thuê bao.
Ngồi trong lớp hắn cứ trông ra cửa. Rồi lại nhìn chằm chằm vào chỗ của nó. Vẫn không thấy ai. Lòng hắn nóng như lửa đốt.
“À mình cố ý mà, bây giờ sao lại lo chứ?”
Hắn nhớ lại chuyện hôm qua.
Hắn thấy nó cùng cậu đi trước, thực ra thì ngày nào hắn chả nhìn nó đi học cùng cậu, thấy nó và cậu sắp ra khỏi quán thì hắn lại bắt đầu diễn cho nó xem ấy mà.
Không phải chỉ mình hắn lo mà còn có cả Băng Di. Nhỏ lo cho cậu, mấy ngày trước cậu không đi học nhỏ sốt sắng đến nỗi ngủ không được, cậu vừa mới đi học nhỏ đã khỏe re, cười tươi tắn. Nay lại không đi học không biết có chuyện gì không.
“Khoang đã, hôm nay con Nhung cũng không đi học, vậy là…”
Còn nó và cậu quyết định cúp luôn, vì chả còn tâm trạng đâu mà học, thế nên 2 đứa ngồi đấy, ngay chính vườn bồ công anh, ngồi nói với nhau chuyện trên trời dưới đất, nói đủ điều. Cũng nhờ cậu mà tâm trạng của nó vui vẻ trở lại rồi.
-Nhung này.- cậu đột nhiên quay sang gọi nó.
-Sao thế?
-Tao hỏi thật nhé?
-Ừ…- giọng nó hơi rung.
-Mày nhất định phải trả lời thật đấy, được không?- nhìn cậu nghiêm túc đến lạ thường.
-Được…- nó mất bình tĩnh.
-Mày xem tao là gì?
-Ừ thì là bạn thân, cũng là anh trai tốt của tao nữa, mà sao mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224515/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.