Sau khi lấy máu xong hắn quay lại.
Khuôn mặt trở nên nhếch nhát, mệt mỏi hơn lúc trước.
Em nhất định phải sống, nhất định phải…..s…ố….n….g.
Hắn dường như đứng không vững, tay bám chặt vào tường, ánh mắt kiên định nhìn vào cửa phòng cấp cứu.
-Mệt thì nghỉ đi.- cậu chợt lên tiếng khi thấy hắn đã kiệt sức.
-Tao không sao.
-Đừng có cố chấp nữa.
-Mày nghĩ tao nghỉ ngơi được sao?- hắn ngồi xuống sàn bệnh viện, 1 chân co lên, 1 chân dũi thẳng.
Cậu im lặng.
Hai người con trai cứ ngồi đấy, ánh mắt đau thương, mong đợi, chang chứa yêu thương nhìn chằm chằm vào cánh cửa khép chặt kia, cho dù 1 cái chớp mắt cũng không có.
6 tiếng trôi qua…
7 tiếng trôi đi không 1 dấu hiệu gì cho thấy sự thay đổi.
8 tiếng…
Cánh cửa bật mở lần 2.
Bác sĩ đi ra, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Như lần trước 2 người bọn họ nhanh chóng tiến tới chỗ bác sĩ.
-Chúng tôi xin lỗi….- chưa kịp hỏi gì bác sĩ đã nói.
Xin lỗi?
Vậy có nghĩa là…
Không tin…
Không tin…em còn sống phải không, em mạnh mẽ lắm mà.
Hai người cùng 1 suy nghĩ.
-Cô bé đã được phẩu thuật thành công nhưng…
Nghe tiếp lời bác sĩ nói 2 bọn họ mừng rỡ, thế còn từ nhưng kia thì sao?
-Nhưng làm sao ông nói tiếp đi.- cậu và hắn cùng nói.
-tuy ca phẩu thuật thành công nhưng mà cô bé có thể để lại các di chứng về sau.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-em-chon-la-anh-ay/3224518/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.