Tôi cứ nghĩ mình đã đủ cứng rắn để mặc kệ ba ruột. Nhưng có lẽ con bé yếu lòng vẫn luôn ẩn dật trong tôi và sẵn sàng sống dậy ngay khi có cơ hội. Từ lúc nhận ngón tay đầy máu kia, trái tim bằng đá của tôi dường như đang dần mài mòn.
Đêm nay tôi mơ thấy ác mộng, mơ thấy ba ruột bị chói ở cột nhà, mặc ông khóc lóc cầu xin, bọn thiếu nhân tính kia vẫn ra sức hành hạ. Tiếng roi vọt quất vào thân thể gầy guộc. Ba tôi thoi thóp trong hơi tàn, trên người chi chít những vết thương. Các ngón tay đều bị chặt hết, đôi bàn tay thiếu ngón bê bết máu tươi. Mùi tanh nồng xộc lên tận cánh mũi, tôi gần như muốn ngộp thở trong bầu không khí đó.
Đôi mắt trũng sâu của ba hằn lên những tơ đỏ, đồng tử căng như một quả bóng sắp nổ. Ông trân trân nhìn tôi, giọng điệu nài nỉ van xin:
– Vy ơi cứu ba! Bọn chúng ác lắm. Ba không muốn chết. Vy ơi!
Tôi giật mình tỉnh giấc. Trán lấm tấm mồ hôi, sống lưng lạnh toát. Chống tay ngồi dậy, thở hổn hển mấy hơi dài. Môi lúc này cũng đã khô khốc vì run sợ. Tôi ê oải xuống giường, toang vỗ về tâm hồn bấn loạn bằng một cốc nước ấm.
Đi ngang qua phòng anh trai, thấy ánh sáng từ bên trong hắc ra dịu nhẹ. Không biết trời xui đất khiến thế nào, tôi bất giác gõ cửa phòng anh.
– Vào đi. – Giọng con người ấy vẫn lạnh đạm như cũ, nhưng có lẽ đã quen nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dung-chung-nha/2610207/chuong-22.html