Tôi vì trách nhiệm mà ngày càng tiếp cận ai đó nhiều hơn, ai đó cũng vì quyền thụ hưởng mà ngày càng thân thiết với tôi. Không phải là cái kiểu sẽ cười nói vui vẻ nhưng người ta chịu nghe tôi luyên thuyên, chịu ăn đồ tôi mang đến, đối với cái tính cách chảnh cún của ai kia, đây hẳn là thân thiết.
Quan hệ giữa tôi và anh trai được cải thiện thì quan hệ giữa mẹ Ngọc và tôi lại rơi vào một nốt trầm. Mẹ vẫn tránh né tôi. Một ngày, hai ngày rồi 1 tháng trôi qua khiến tôi không tài nào chịu được nữa. Thà mẹ cứ la mắng tôi như trước nhưng ít nhất mẹ quan tâm đến tôi còn hơn hiện tại không hỏi không rằng, cứ như người dưng nước lã.
– Mẹ!
Bà đang loay hoay dưới bếp nghe tôi gọi mà giật mình làm rơi bát xuống sàn, tiếng ” choang” vang lên vỡ vụn. Mẹ luống cuống cúi người nhặt mảnh vỡ. Giọng điệu cất lên một cách gượng gạo:
– Có việc gì?
– Con muốn nói chuyện với mẹ một lúc được không ạ?
Tôi lấy chổi và cái hót rác đi đến. Bà giật lấy 2 món ấy từ tay tôi:
– Để đấy tôi tự làm được rồi.
– Mẹ!
– Lên phòng đi!
Bà nhất quyết nên tôi cũng không dám ở đấy nhiều lời. Lúc lên phòng, chỉ để lại một câu:
– Mẹ đừng ghét con nữa có được không ạ.
Tôi cố đi thật chậm chờ đợi một lời nhưng bà đã im lặng. Chắc lần này hậu quả tôi gây ra quá lớn, anh tôi bị hủy hoại như vậy. Có bù đắp bao nhiêu có lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dung-chung-nha/2610209/chuong-21.html