Những tưởng yêu đương vụng trộm chỉ dành cho các cặp đôi bất chính, thì vì sự chưa sẵn sàng của tôi mà cả hai lại rơi vào hoàn cảnh tương tự. Đừng hỏi tôi cảm giác ấy như thế nào. Vì thật ra nó khó để diễn tả lắm. Giống như kiểu trẻ con giấu người lớn ăn kẹo, lén lút nếm nhưng lại chẳng dám chia sẻ hương vị ấy cho bất kỳ ai. Cũng là một kiểu hạnh phúc nhưng không trọn vẹn.
Chúng tôi chỉ có thể nắm tay nhau dưới gầm bàn phòng ăn, hôn nhau nơi vắng vẻ, trao những lời yêu thương qua tin nhắn. Nhưng tình yêu mà, quá trọn vẹn lại thành ra nhàm chán. Nếu tình yêu cần sự hoàn toàn thì các nhà thơ chẳng tung hô việc tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Đúng không?
– Này! Dạo gần đây chị thấy tâm hồn mày chứ treo trên ngọn cây ấy. Không phải là yêu rồi đó chứ?
Tôi nhìn qua người phụ nữ với chiếc bụng bầu 5 tháng nhưng tâm hồn lại hóng hớt như thiếu nữ đôi mươi, khẳng định:
– Chị lại suy nghĩ lung tung nữa rồi. Chị thấy em có tìm hiểu ai không?
– Cần gì tìm hiểu. Bước nửa ngón chân đã gặp nhau thì tha hồ mà thấu cảm.
Bà ấy bâng quơ như vậy lại khiến nỗi nghi ngờ của tôi sống dậy. Tôi nheo mắt hỏi:
– Chị nói thật với em biết. Giữa chị và anh Khiêm rốt cuộc đã có việc gì mà em không biết?
Chị Nhung đưa mắt đi nơi khác đánh trống lảng:
– Làm gì có. Mày càng ngày càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-dung-chung-nha/2610198/chuong-29.html