Người đoạt giải thưởng sáng tạo vắng mặt, Sát thần giới mỹ thuật Hạ Tầm Giản lại đột nhiên đích thân tới hội trường.
Tuy rằng các cô cũng không có mặt hôm đó, nhưng tin tức báo giới đem tinđộng trời này trải rộng ra. Tiểu trợ lý của Phỉ tỷ nghe nói lại mà miêuta như thật, giống như cô ấy tận mắt nhìn thấy Hạ Tầm Giản.
Trênthực tế, chính Cao Phỉ cũng chỉ nhìn thấy từ xa, đứng ở cửa phòng kháchquý nhìn thoáng qua, một lúc sau cánh cửa một lần nữa lại đóng lại.
Trong đoàn người của Cao Phỉ, chỉ có Lưu Huy đi vào phòng khách quý, ngay cả Quan Hữu cũng chưa có tư cách đi vào.
Lưu Huy thật ra có tính dẫn vào sau lưng, nhưng bất đắc dĩ anh cũng chỉ làkhách, lực bất tòng tâm. Hơn nữa bản thân anh cũng có chút kích động khi tái kiến đại sư, trong lúc nhấtthời cũng theo đuôi đại sư vào phòngkhách quý chẳng quan tâm đến hai hậu bối ở bên ngoài.
Nghệ thuật chính là như vậy, không hỏi tuổi, không hỏi ở ẩn, không hỏi bối cảnh, chỉ nhìn thành tựu người kia làm được.
Thật ra kế hoạch lúc đầu của cuộc thi vẽ tranh, ông chủ Bá Tường đã dựa vàotên tuổi bản thân mời Hạ Tầm Giản đang ở thành S. Khi đó ông kỳ vọng đối phương có thể trở thành một thành viên giám khảo, kết quả là bị nhanhchóng cự tuyệt.
Lần này trước ngày trao giải đối phương chủ độngtỏ vẻ hứng thú trông thấy người đoạt giải, ông chủ Bá Tường thật sự vuisướng ngây ngất, chẳng sợ yêu cầu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171876/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.