Hạ quyết tâm, cô gọiđiện cho người chịu trách nhiệm chính, nói mình bị gãy chân nên khôngthể đến được, mong bọn họ trực tiếp gửi giấy chứng nhận đến địa chỉ côđã đăng ký.
Vội vàng định rời đi từ cửa bên thì cô chậm rãi điqua một người đàn ông bên cạnh. Bước đi của cô ngừng lại, đối phươngcũng dừng bước.
Dưới ánh sáng chói mắt, cô quay đầu nhìn lại, đối phương cũng chậm rãi lấy kính râm trên sống mũi xuống.
Gương mặt ôn nhã không thể xoi xét, quần áo giày da, đoan trang khiêm tốn.Người không được hoan nghênh cho dù đang nhìn cũng duy trì nhất quánphong phạm quân tử, chỉ nhíu mi một chút, nhìn về phía cô thoáng vuốtcằm.
Bùi Ý, viện trưởng học viện thành phố S.
Hôm nay, nếu không phải Hạ Tầm Giản xuất hiện, người này cũng là người cô chờ mong đã lâu.
“Đến xem trao giải?” Giọng nói Bùi Ý cũng như người của anh, luôn dịu dàng, bên môi nhất quán là lễ phép tươi cười.
An Nhan Nhiên lười trả lời, xoay người muốn đi, đối phương càng lên tiếng, “Nghe nói em đang làm trợ lý ở phòng làm việc của Cao Phỉ?”
“Bùi tổng, việc này không có quan hệ gì với anh.” Đầu cô giữ nguyên, đôi đồng đen lặng im chậm rãi nheo lại.
“A, em thế mà thật thoáng tính.” Anh nở nụ cười, tiếp tục không nói gì, xoay người vào cửa hàng mỹ thuật tạo hình.
An Nhan Nhiên lẳng lặng nhìn theo bóng lưng của anh, chỉ cảm thấy cảm xúcnào đã bình ổn lâu nay lần thứ hai từ đáy lòng lại luồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171873/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.