“Đúng vậy đúng vậy!Nhiều họa sĩ giảng dạy khẳng định tài ba của bạn như vậy, dựa vào cái gì mà anh ta một câu đồ bỏ đi phủ định tất cả!”
Đồ bỏ đi? An NhanNhiên cân nhắc câu quen thuộc này, chẳng lẽ người kia là --- nhưng điềuđó không có khả năng mà! Theo tính tình của anh, làm sao lại có trườnghợp công khai xuất hiện như thế này?
“Đúng thế!” một nữ sinh tiếp tục an ủi, “Mình nghe nói ông giáo sư kia đã vào thời điểm không vẽđược nữa, mình cảm thấy nhất định là bức tranh của ông ta không đẹp, lại ghen tỵ tài ba của bạn, cho nên cố tình đả kích bạn! Sát thần cái gì,mình đoán cũng chỉ là ông lão kém cỏi thôi !”
“Không phải!” Nữsinh đang khóc nghe đến đó, rốt cục lên tiếng cắt đứt, “Anh ấy khôngphải người như vậy, các bạn không gặp anh ấy, không thể tùy ý phê bìnhanh ấy như vậy!”
“...” Hai nữ sinh im lặng , “Ông ta, chính là, mắng chửi bạn...”
“Anh ấy mắng mình hẳn là, là mình không tốt, có thể gặp anh ấy một lần đãthật may mắn, còn vọng tưởng chụp ảnh chung với anh ấy... Nghe nói anhấy chưa bao giờ chụp ảnh chung, cho nên anh ấy mới tức giận như vậy. Các bạn không biết, nhiều năm như vậy, mình trong lòng một mực coi anh ấylà thần tượng. Cho dù anh ấy là một người trung niên bình thường, mìnhcũng tôn kính anh ấy như cũ, sùng bái anh ấy, đem anh ấy trở thành thầntrong lòng mình...
Chính là anh ấy nhưng bề ngoài sao lại đẹp như vậy! Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171871/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.