Anh rất ít khi kêutên chính thức của cô như thế, vậy là cô biết khi tình huống này phátsinh thì anh thật sự hoàn toàn nghiêm túc.
Buông tha? Cô nhai hai chữ này trong lòng, trên mặt sự mờ mịt cùng mỏi mệt chậm rãi thu hồi,“Thầy, em tuyệt đối không thể buông tha!”
Không phải không buôngbỏ, mà đã từng hoàn toàn buông thả cho qua, cho nên tự nói với mình, từnay về sau sẽ không bỏ lỡ một sự kiện nào!
Ngày đó chính là trùng sinh, cô cần bản thân nhớ thật kỹ.
Anh đứng ở đó nhìn cô thật lâu, ánh mắt chợt minh chợt diệt, giống như cẩnthận quan sát… cô, “Có một số việc cũng không phải nói không thể buôngbỏ được. Em rốt cuộc có hiểu trước tại sao tôi không cho em cầm bút?”
Anh dừng lại một chút, lại hạ giọng nói, “Bởi vì tôi muốn em quên đi hoàntoàn những thứ trước đây. Nghệ thuật vốn sống, mà tranh của em đã chếtrồi. Chỉ có quên đi, mới có thể trùng sinh.”
Giờ phút này rất khó hình dung tâm tình của cô, nghe anh nói tới bức tranh của cô đã chếtrồi, thật giống như là toàn bộ hi vọng đều bị bóng đêm nuốt hết. Songkhi nghe được anh nói chỉ có quên, mới có thể Trùng sinh, lại phảng phất trong bóng tối khôn cùng ánh lên một tia sáng.
Tương tự như thế, giống như là trong khoảnh khắc nội tâm cùng trí nhớ của cô cộng hưởng với nhau.
Đã từng thấy mình không có khả năng tiếp tục cuộc sống, cô cũng đã tự nóivới mình như thế, muốn trùng sinh, nhất định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171869/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.