hiều thứ hai, tiểu trợ lý mua sắm trở về, phát hiện không khí phòng làm việc rõ ràng không đúng.
Cao Phỉ đang vẽ tranh, phòng vẽ tranh đóng chặt cửa, cô vốn muốn đi vào,kết quả bị hai người khác giữ chặt, khuyên cô đừng quấy rầy ở chỗ này.
“Tại sao vậy?”
“Không rõ lắm, dù sao anh Quan Hữu mới vừa đi, hai người họ vừa cãi nhau một trận ở bên trong.”
“Hai người bọn họ chưa bao giờ cãi nhau mà, vì chuyện gì vậy?”
“Chúng tôi nào biết đâu, có thể là vì việc triển lãm tranh cá nhân, hình nhưlà Quan Hữu ca vốn đáp ứng Phỉ tỷ cái gì đó nhưng hiện tại làm khôngđược, hai người nói xong liền cãi nhau. Lúc sau anh Quan Hữu tức giận bỏ đi, Phỉ tỷ bên trong một mực không đi ra.”
Tiểu trợ lý nghe vậy sợ hãi, tính đem dụng cụ vẽ tranh mới mua về cầm đi nơi khác trước.
“Chúng ta vào đi.” Một tiếng nói nhẹ chen vào, ba người quay đầu lại, An NhanNhiên ôm một chồng tư liệu hướng về phía các cô, “Tôi vừa đúng muốn vàođi, chúng ta cùng nhau đi vào.”
Người không được hoan nghênh chuẩn bị làm vật hi sinh, mọi người tự nhiên không ý kiến.
Cô tiếp nhận dụng cụ vẽ tranh, gõ gõ cửa, sau đó đẩy cửa vào.
Bên trong ánh sáng rõ ràng, Cao Phỉ đang vẽ ở giá vẽ phía trước, nghe tiếng quay đầu lại, ánh mắt nhìn người vừa vào trở nên sắc bén, “Ai bảo côvào?”
“Tôi đã gõ cửa.”
“Khi tôi làm việc không thích bị quấy rầy!” Cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoi-con-gai-co-doc/3171878/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.