Sáng sớm thứ hai, cô vừa đến cổng trường, liền nhìn thấy Tập Nhất Phi đang cúi đầu, gương mặt của hắn có chút xanh tím, thần sắc cũng tràn ngập sự không kiên nhẫn.
Tô Hữu Điềm dừng lại, cô cúi đầu, vội vàng đi qua.
Nhưng Tập Nhất Phi tinh mắt, liếc một cái liền thấy cô:
"Thịnh Hạ!"
Tô Hữu Điềm nhanh chóng bước qua.
Mày của Tập Nhất Phi nhăn lại, một bước bằng ba đi đến giữ chặt tay cô.
Cả người Tô Hữu Điềm nổi da gà, hất tay hắn ra: "Anh đang làm gì thế!"
Tập Nhất Phi không chút nào để ý cười: "Thật xin lỗi, là anh đường đột. Anh chỉ muồn nói với em một vài lời."
Tô Hữu Điềm nắm chặt quai đeo cặp sách: "Tôi và anh chẳng có chuyện gì để nói với nhau cả."
Tay Tập Nhất Phi đút túi, cười nói: "Mấy ngày không thấy, tính công kích của em đã mạnh lên như vậy rồi, làm sao, bạn trai nói cái gì với em à?"
Tô Hữu Điềm quay đầu muốn đi.
Tập Nhất Phi thấy cô mềm cứng không ăn, lải nhải một tiếng, nhanh chóng nói: "Lần này anh tới tìm em, là muốn cùng em ăn một bữa cơm!"
Tô Hữu Điềm che tai lại: "Không ăn không ăn không ăn!"
Tập Nhất Phi nói: "Chúng ta cũng coi như là bạn bè đi, chút mặt mũi này cũng không cho?"
Tô Hữu Điềm nói: "Không cho không cho không cho!"
Nói xong, cô nhanh chân chạy.
Vào trường, sắp đến giờ vào học Viên Duy mới tới, Tô Hữu Điềm ngồi ở trên ghế, vừa thấy anh đến thì giống như là nòng nọc nhỏ tìm được mẹ, thiếu chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-mi-nhe-nhe-thoi-duoc-khong/1509480/chuong-85-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.