Lúc Hạ Miều tỉnh lại đã là 10 giờ sáng, bởi vì cả người mỏi mệt nên một giấc này cô ngủ rất sâu.
Hạ Miều rửa mặt chải đầu xong thì đi vào phòng khách, đập vào mắt cô là một hình ảnh vô cùng đẹp đẽ.
Trước cửa sổ sát đất có một chiếc ghế sô pha, trên đó có một người đàn ông tuấn mỹ vô song đang cầm trong tay một quyển sách, ánh nắng ban mai chiếu xạ lên người anh tạo nên một màn vô cùng ấm áp.
Ngũ quan của người đó tuy rằng tú mĩ, chỉ là không quá tinh xảo, nhưng đặt cùng một chỗ với nhau lại vô cùng hài hòa. Anh ta chỉ nằm lẳng lặng ở một chỗ lại có thể mang cho người ta cảm giác thoải mái, yên bình.
Nếu kêu Hạ Miều miêu tả người đàn ông này, thì Hạ Miều chỉ có thể nghĩ đến hai câu : mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song.*
(*dùng để khen một người rất tuấn tú, khuôn mặt đẹp như ngọc, có một không hai)
Người đàn ông này tên là Doãn Quân Viêm, tuổi chỉ lớn hơn cô ba tháng, đây là những gì đêm qua cô biết.
Chuyện bắt cóc ngày hôm qua quả thật là do cô cố tình bị bắt đi, trước khi tấm khăn tẩm thuốc mê chụp tới cô đã nín thở trước nên không bị hôn mê.
Lúc ở trên xe có một người đàn ông đá cô một cước, nói thật, cô phải cảm ơn người đàn ông kia, nếu không phải nhờ gã ta thì cô sẽ không phát hiện trong xe có giấu bom hẹn giờ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-dai-thanh-yeu/2708853/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.