Nhậm Thiên Chân cởi mũ áo mưa trên đầu xuống, dù bận vẫn ung dung nhìn ba người họ, "Lá gan nhỏ vậy à, mặc áo mưa thôi mà đã dọa các cô thành ra vậy."
"Đại tiểu thư à, người dọa người dọa chết người đấy, trời tối đen như mực chị mặc áo mưa làm gì? Còn cố ý mặc áo mưa màu xám nữa chứ." Hề Dao Dao tức giận trách.
Nhậm Thiên Chân cởi áo mưa ra treo lên, "Đương nhiên là vì trời mưa nên mới mặc áo mưa, sáng nay lúc ra cửa tôi thấy trên trời có mây cao tích, đoán trước sập tối sẽ có mưa, nên mượn áo mưa từ chỗ chị Bạch Tố."
Lúc nói, cô đã để ý thấy trước mặt mấy người Hề Dao Dao có bố trí bàn bút tiên ở trước mặt, không nhịn được cười đùa, "Với cái lá gan đó của mấy người mà còn chơi bút tiên à?"
"Sao chứ? Hay lại đây chơi với bọn tôi đi, ba thiếu một, bọn tôi đang muốn tìm thêm một người đây." Hề Dao Dao một lòng muốn chơi bút tiên, thấy Phó Đông Bình đã thay quần áo đi đến thì càng hăng say hơn, rồi lại bảo anh, "Anh Phó, chị Nhậm cũng chơi bút tiên với bọn em đấy, nếu anh không sợ thì chơi cùng bọn em đi."
Phó Đông Bình không ngờ Nhậm Thiên Chân lại có hứng thú chơi bút tiên với bọn họ, nhíu mày nhìn cô một cái, thấy tóc cô ướt sũng thì rất ngạc nhiên, anh xuống núi một chuyến, cứ ngỡ cô sẽ về dịch trạm trước, nào biết cô còn về muộn hơn cả anh, còn gặp phải trận mưa lúc gần tối.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-chieu-anh-sang-tim-den-yeu-em/183818/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.