Nha đầu này thật nhạy cảm!
Phó Đông Bình khẽ giật mình, dở khóc dở cười, “Tôi quan sát cô lúc nào?”
”Tự anh biết.” Nhậm Thiên Chân không nhìn anh, cúi đầu ăn cơm.
Thái độ kiêu ngạo này khiến Phó Đông Bình kinh ngạc thở hắt ra, khôngkhỏi có chút giận, thấy cô thân gái một mình, có ý tốt mời cô đi nhờ xe, cô không nhận tình thì thôi, còn ở đó nghi ngờ người khác, đúng là lòng tốt bị xem là lòng lang dạ thú.
Mắt thấy Phó Đông Bình tức giận rời đi, bất chợt Nhậm Thiên Chân nói: “Đến chạng vạng sẽ có mưa to.”
Bên ngoài nắng rực rỡ, không hề thấy có vẻ nào là sắp mưa, nhưng khí hậu trên núi hay thay đổi, một ngày nhiều thời tiết cũng rất bình thường,trong lòng Phó Đông Bình nghĩ vậy, nhưng lại cố ý châm biếm: “Cô biếttiên tri à? Có thể đoán trước được thời tiết sao?”
Nhậm Thiên Chân nghe ra ý tứ trêu chọc trong giọng của anh, cũng khôngcó đối chọi với anh. Trái lại Phó Đông Bình lại bội phục cô, nha đầu này còn rất biết khống chế cảm xúc.
Dựa vào đường đi Bạch Tố đưa trong đêm qua, Phó Đông Bình vẽ lên tấm bản đồ, sợ lạc đường, rồi tìm bồi bàn hỏi thêm để chắc ăn.
Cậu bồi bàn vừa nghe nói bọn họ muốn đến thôn Quỷ Vương, nhất thời trênmặt lộ vẻ ngạc nhiên lại sợ hãi, “Các anh muốn đến thôn Quỷ Vương ư? Nơi đó không tốt đẹp gì cho cam, có rất ít du khách đến đó, nghe nói ở đótrước kia có rất nhiều người chết.”
Phó Đông Bình không hề nản lòng, “Chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-chieu-anh-sang-tim-den-yeu-em/183817/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.