Bận rộn đến giờ cơm mới lảo đảo xuống lầu, trên hành lang gặp phải Đồng Hi và Hề Dao Dao, Hạ Đình Vũ hùng hồn tỏ vẻ muốn mời hai cô ấy ăn cơm, ăn mừng bọn họ trên đường đi đã gặpđược nhau.
Lúc ăn cơm, Hạ Đình Vũ trò chuyện với hai cô gái đến mức mặt mày hớn hở. Phó Đông Bình đã nhìn quen anh ta nói nhiều trước mặt con gái, nên chỉlo ăn cơm, không nói chen vào.
Lúc này, một cô gái từ bên ngoài tiến vào, tóc tai ướt sũng, không biếtlà vừa tắm rửa hay là do mắc mưa, pdn nghe giọng cô gái kia nói với nhân viên phục vụ, nhận ra cô ấy chính là cô gái đeo khẩu trang đi một mìnhlúc trước.
Trên gương mặt tái nhợt ấy mang theo cảm giác xa cách, dọc đường cô nhìn không hề chớp mắt, lúc bọn họ đi qua bên ngoài cũng không có ngoại lệ,không biết là có nhận ra bọn họ không.
Người im lặng, ăn cũng đơn giản, cô chỉ gọi một bát mì somen, còn dùng đũa tự mình đem theo.
”Đúng là cẩn thận không ở mức bình thường, không động đến đũa trongquán, chẳng lẽ sợ đây là hắc điếm, có người hạ độc cô ấy?” Đồng Hi trông thấy hành động đó của cô ấy, nhịn không được than một tiếng sợ hãi.
”Đáng lẽ cô ấy nên tự mang bát theo, tốt nhất đồ ăn thức uống cũng không đừng ăn đồ trong quán.” Sau khi Hề Dao Dao thấy cô ấy gỡ khẩu trang ra, để lộ gương mặt đẹp đến kinh hồn, bèn nảy sinh lòng ghen tị, tức giậncười nhạo.
”Mấy em không biết đấy thôi, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-chieu-anh-sang-tim-den-yeu-em/183816/quyen-1-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.