Phó Đông Bình nhanh chóng đặt tàiliệu trong tay xuống, sải bước dài lao ra khỏi phòng, trước phòng anhcũng có du khách lần lượt kéo nhau ra hóng chuyện, thậm chí Đồng Hi vàHề Dao Dao còn mặc nguyên áo ngủ chạy đến.
”Chuyện gì vậy, hình như có người la hét đúng không?”
”Tôi cũng có nghe thấy, có vẻ là giọng nữ.”
”Chắc có người ở tầng dưới hét.”
Mọi người sôi nổi bàn tán. Đồng Hi sợ hãi chạy đến bên người Hạ Đình Vũ, “Anh Hạ, anh có nghe thấy âm thanh đó không? Có phải có người nào đóxông vào không?”
Hạ Đình Vũ thừa cơ trấn an cô ấy, “Em đi theo anh, để Đồng Hi xuống lầu xem sao.”
Tất cả mọi người đều có mặt ở đó, chỉ riêng cửa phòng Nhậm Thiên Chânkhép chặt, Phó Đông Bình lo lắng đi đến gõ cửa, nhưng gõ một hồi lạikhông có ai trả lời. Hề Dao Dao đứng bên cạnh nói: “Chị Nhậm sẽ khôngsao đấy chứ, không thể nào ngủ say như chết được.”
Đúng lúc này, Bạch Tố đi lên nói với mọi người: “Xin lỗi vì đã khiến mọi người hoảng sợ, vừa rồi nhân viên A Lan rửa chén sau nhà bếp, lúc rótnước thấy một con mèo hoang lủi qua, sợ quá nên mới hét to tiếng nhưvậy, mọi người cứ yên tâm về nghỉ ngơi đi, không có việc gì cả.”
Nghe cô ấy giải thích xong, tuy mọi người vẫn mang lòng nghi ngờ nhưngcũng tự tản đi, Phó Đông Bình nói lại tình hình của Nhậm Thiên Chân vớiBạch Tố, Bạch Tố cũng có chút bận tâm, toan đi xuống lấy chìa khóa dự bị lên mở cửa.
”Mọi người đang làm gì đấy?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-chieu-anh-sang-tim-den-yeu-em/183819/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.