Buổi tối trong quán rượu, Phó ĐôngBình ngồi một mình uống quá chén, không phải là anh nát rượu, nhưng tốinay rượu lại rất mạnh, theo đường chảy xuống mà đốt cháy cổ họng, thựcquản, cả người như muốn bùng cháy.
Tiện tay châm một điếu thuốc, anh thờ ơ rút điện thoại ra, muốn tìm người trò chuyện.
”Gọi cho người đầu tiền trong danh bạ.” Anh thầm nói, thấy tên của Bạch Tố ở trước mắt, liền nhấn xuống dãy số của cô ấy.
”Chào cô, là tôi đây.” Anh đã chếnh choáng say.
”Anh uống nhiều rồi đấy.” Bạch Tố vừa nghe liền thấy giọng anh có vẻ không đúng.
”Không có, tôi không uống nhiều.” Lời vừa thốt ra khỏi miệng, anh liềnnôn khan, cảm giác buồn nôn mãnh liệt khiến anh muốn nôn sạch mọi thứ,anh vội siết chặt điện thoại lao vào nhà vệ sinh.
”Anh đang ở đâu thế, Dông Bình, nói cho tôi biết anh đang ở đâu?” Bạch Tố lo lắng hỏi.
”Tôi ở... ở Liệt Diễm.” Phó Đông Bình ôm bồn cầu, vừa nôn vừa nói vào trong điện thoại, giọng mơ hồ không rõ.
Bạch Tố chỉ nghe thấy hai chữ “Liệt Diễm”, lên baidu mới biết đó là mộtquán rượu nổi tiếng ở đảo Cò, lập tức đón xe đến đó, hỏi người chủ quánnhân viên, nhưng cũng không ai biết tung tích của Phó Đông Bình.
”Có phải người cô nói là một người đàn ông cao gầy đẹp trai không? Lúcnãy anh ta vẫn còn ở đây uống rượu, vậy mà giờ chẳng thấy tăm hơi đâu.”
”Hình như anh ta ra ngoài nghe điện thoại rồi.”
”Tôi thấy anh ta đi vào nhà vệ sinh.”
Cả chủ quán và nhân viên bảy miệng tám lưỡi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nguoc-chieu-anh-sang-tim-den-yeu-em/1510519/quyen-3-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.