Tất nhiên Dương muốn lờ đi thì bọn bạn cũng không cho phép. Vừa gặp nhau ở nhà ăn là bọn thằng Hoàng Anh với thằng Tuấn đã điên cuồng cười nhạo rồi bắt chước lại cảnh Dương dính người hôm qua làm cậu xấu hổ kinh khủng.
Lũ chó má này trêu nhiều quá làm cậu không thể ăn nổi, Phong ở bên cạnh không giúp giải vây lại còn lén lút cười thầm, cứ tưởng cậu không nhìn thấy chắc, bờ vai rung rung đã bán đứng hắn từ lâu.
Dương quay sang lườm Phong một cái, tranh thủ húp hết nước phở rồi chuồn đi trước, lũ bạn đều còn với theo trêu chọc đằng sau.
Buổi sáng nay khá là mát mẻ, Dương ngồi hóng gió ở chiếc ghế gỗ cạnh bờ hồ, cậu chăm chú ngắm nhìn đàn bồ câu đang mổ thóc gần đó.
Không khí dịu mát không giống mùa hè chút nào, ở ngoại thành thật tốt, trong nội thành chỉ toàn bụi bặm là chính.
Đang suy nghĩ vẩn vơ chợt má mát lạnh, Dương chưa kịp phản ứng một người đã ngồi xuống bên cạnh, Phong đưa cho cậu một cái kem, chính hắn cũng cầm một cái, bóc vỏ rồi ngồi ăn ngon lành.
Dương bây giờ hơi ngại khi gặp Phong, nhìn thấy hắn là đầu óc cậu không tự chủ được mà nghĩ tới mấy câu Hoàng Anh trêu.
Hôm qua cậu thực sự đã quấn lấy người ta mà này nọ này nọ thật sao? Cứ tưởng tượng đến là Dương lại muốn tìm ngay cái lỗ nẻ nào đó mà chui xuống cho đỡ nhục.
Nhìn khuôn mặt Phong từ sáng đến giờ vẫn hết sức bình thường, có lẽ hắn cũng không nghĩ nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070457/chuong-18.html