Lúc Minh về đã là hai giờ sáng, ánh đèn hiu hắt soi từ bên ngoài xuyên qua cửa sổ chiếu vào hai chàng trai đang quấn lấy nhau trên giường.
Chiếc giường mét rưỡi quá nhỏ so với hai chàng trai cao lớn. Ở bên trong lớp chăn mềm mại, Dương chỉ hở mỗi gáy ra ngoài, toàn bộ cơ thể bị thân hình cao lớn của Phong ôm trọn. Phía bên dưới bị che khuất không thể làm người ta thôi suy nghĩ.
Vậy mà kêu không có gì thì ai tin? Chí ít là Minh không tin, cậu nhìn cảnh này thấy hơi khó xử, bàn chân hơi di di xuống đất, nửa muốn vào nửa lại muốn đi ra.
Cuối cùng sau một lúc đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Minh quyết định bước vào phòng.
Điều hoà để nhiệt độ quá thấp, Minh cố lờ đi đôi chim cu đang ôm nhau ngủ, run rẩy mở ba lô lấy quần áo rồi chui tọt vào phòng tắm. Lúc vòi hoa sen dội nước lạnh vào người, trong đầu cậu không khỏi suy nghĩ liên miên.
Đợi đến lúc tắm xong cũng đã nửa tiếng sau, Minh rón rén bò về giường, hít thở cũng thật nhẹ, chỉ sợ nhỡ gọi tỉnh hai người kia thì đôi bên đều lúng túng.
Sao cậu lại hơi hối hận vì đã đồng ý chung phòng với Dương, bây giờ chạy sang chỗ thằng Hoàng Anh có kịp không?
Khổ quá đi mất.
***
Dương thường xuyên dậy sớm chạy bộ. Dù trời mưa hay nắng, dù mùa đông giá rét hay mùa hè nóng bức thì thói quen này vẫn không hề thay đổi.
Buổi sáng hôm nay lúc cậu tỉnh lại thấy mình đang nằm gọn trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070456/chuong-17.html