Dương lúi húi moi từ trong đống củi ra một chiếc lồng. Trong lồng trống không, chẳng thấy vật gì ngoài quả hồng bị cắn nát bét, khuôn mặt Dương đang tươi tỉnh chuyển sang tức giận trong nháy mắt.
"Bọn khốn kiếp này cắn hết hoa quả rồi, sao lại không dính bẫy chứ?"
Dương đã đánh giá thấp trình độ tinh ranh của đám sóc ở khu này. Cậu nhịn xuống cơn tức ở lồng ngực, lôi cái túi đem theo ra, bỏ vào lồng vài viên lạc, thay bằng một quả mận đã chín nhũn rồi cẩn thận đặt vào chỗ cũ. Làm xong mọi việc mới nhìn thấy Phong đang cầm máy ảnh chụp xung quanh.
Từ hôm qua đến nay máy ảnh của Dương còn chưa lôi ra, vẫn ở nguyên trong ba lô ở trong phòng. Cậu mặc kệ hắn, quan sát xung quanh rồi chọn một gốc cây để ngồi xuống.
Phong đi chụp một ít phong cảnh xung quanh. Có lẽ vì từ nhỏ đến lớn ít người quan tâm nên gương mặt hắn bình thường rất lạnh nhạt. Giờ đây trán hắn đang nhăn lại khi nhìn thấy một đám sâu lúc nhúc trên chiếc lá, vẻ mặt ghét bỏ nhưng tay vẫn không quên nhiệm vụ, bấm chụp lia lịa.
Dương nhìn thấy biểu cảm đó thì bật cười, lấy điện thoại ra chụp lại.
Vì đám sâu làm ảnh hưởng đến tâm tình nên Phong không chụp ảnh nữa mà quay lại chỗ Dương, hai người ngồi ngẩn người dưới gốc cây để chờ đợi xem có con sóc xui xẻo nào chui vào lồng không.
Lúc Dương nói thì nghe hay lắm, nhưng mà đến lúc ngồi chờ thì Phong thấy không khả thi chút nào, suốt một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-tua-nhu-duong/1070458/chuong-19.html