“Hồi nhỏ em hay bị người ta trêu chọc, chỉ vì cái tên của mình.”
Cố Lan Khê chưa từng kể với ai những chuyện này. Vừa mở lời, nhất thời cô cũng không biết nên diễn đạt thế nào cho trọn.
May mà Lục Nam Đình là kiểu người biết lắng nghe, chỉ cần anh chịu mở lòng, thì sẽ không bao giờ để cuộc trò chuyện rơi vào khoảng lặng.
“Cái tên của em á? Rất hay mà! Mấy đứa đó đầu bị kẹp cửa à? Sao lại chọc ghẹo vì cái tên được chứ?”
Lục Nam Đình thật sự không hiểu tại sao cô lại nói thế.
Vì lần đầu nghe mẹ nhắc đến cái tên “Cố Lan Khê” qua điện thoại, anh còn tưởng là cô có cùng chữ “Nam” với mình, khi đó trong lòng đã dấy lên một cảm giác kỳ lạ — kiểu như định mệnh, khiến người ta không khỏi vui vẻ.
Cố Lan Khê vẫn kiên nhẫn, khẽ nói:
“Anh bình thường nói tiếng phổ thông, tuy nhờ ảnh hưởng từ mẹ và ông ngoại nên hiểu được đa số tiếng Quảng, nhưng những tiếng lóng đời thường, nhất là những câu chửi tục, thì chắc chắn không biết.”
Vì sẽ chẳng có ai dám văng tục trước mặt thiếu gia nhà họ Lục, lại càng không ai dám dùng từ ngữ cay nghiệt để chửi mắng anh.
Cố Lan Khê hơi ngại, nhưng vẫn bình tĩnh kể hết:
“Ở quê em, có một cách chửi người, đặc biệt là kiểu con út trong nhà, hư hỏng, vô dụng, đạo đức tệ… Họ sẽ khinh khỉnh mắng là ‘lãnh kài đì’ (烂契弟). Câu đó nghe rất bẩn, mang nghĩa xúc phạm nặng nề. Anh nghe thử xem, có giống tên em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-nhat-gioi-giai-tri/5275408/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.