Lên xe, nhìn đồng hồ thấy cũng vừa đẹp giờ — đủ để đến Cục Dân Chính làm thủ tục.
Lục Nam Đình chủ động ngồi vào ghế lái, phong thái đĩnh đạc, chẳng hề có ý trốn tránh.
Nhìn dáng vẻ của anh, cứ như chỉ muốn chạy ra giữa phố gào to: “Phóng viên đâu rồi? Mau tới chụp tôi đi!”
Cố Lan Khê thì lặng lẽ chui vào ghế sau, chỉ thiếu nước tự nhét mình vào cốp xe, thái độ “tôi không muốn công khai” hiện rõ mồn một.
Lục Nam Đình liếc nhìn cô một cái, lòng có chút buồn, nhưng vẫn chẳng nói gì.
Với độ nổi tiếng của anh, bất cứ người phụ nữ nào khi kết hôn với anh cũng đều có lý do để lo nghĩ.
Cố Lan Khê dù cũng là người trong giới, nhưng luôn sống kín tiếng, không thích bị chú ý quá nhiều. Chuyện không công khai này cũng đã nói rõ từ trước, anh hoàn toàn hiểu được.
Không cần thiết phải vì chuyện này mà khó chịu.
Xe lặng lẽ lăn bánh, mỗi lúc một gần đến nơi.
Thấy nét mặt anh chẳng mấy vui, thậm chí có phần ủ rũ, Cố Lan Khê nhìn chùm hoa tú cầu tím hồng lùi dần bên lề đường, khẽ thở dài:
“Nếu anh muốn đổi ý… vẫn còn kịp.”
Lời vừa ra, bao cảm xúc vui vẻ trước đó như bỗng trở thành ảo giác.
Cô đã từng nói rồi, kết hôn với cô, chưa chắc là một trải nghiệm tốt đẹp.
Yêu đương thì khác, mỗi người vẫn còn không gian riêng, thi thoảng gặp nhau ăn cơm, xem phim, nắm tay đi dạo — cô còn có thể chấp nhận được.
Nhưng một khi kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-nhat-gioi-giai-tri/5275407/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.