“Ông bà nội em vốn không biết rằng mẹ em khi sinh em đã bị băng huyết nghiêm trọng, để giữ mạng, bác sĩ đã phải cắt bỏ tử cung — cả đời không thể sinh thêm con nữa. Mẹ em đồng ý đưa em về quê là vì hai lý do: một là để lấy lòng ông bà nội, tạo chút hiện diện trong nhà chồng; hai là muốn có thêm thời gian ở bên ba em, giữ gìn tình cảm vợ chồng không bị ảnh hưởng vì chuyện đó.”
Tình mẫu tử, trong mắt bà ấy — chắc chẳng quan trọng gì.
Hoặc là, không quan trọng bằng người đàn ông kia.
Thậm chí, vì mất khả năng sinh sản sau khi sinh cô, rất có thể mẹ cô luôn oán hận cô trong lòng.
Với bất kỳ đứa trẻ nào, quá trình nhận ra rằng mẹ mình không hề yêu mình là một cú sốc đau đớn vô cùng.
Cố Lan Khê không muốn nói quá nhiều, nhưng Lục Nam Đình có thể tưởng tượng được hết.
Hôm nay vốn dĩ là một ngày anh mong đợi bấy lâu, nhưng nghe đến đây, lòng anh bỗng trĩu xuống, chẳng vui nổi nữa.
Anh chỉ muốn ôm cô vào lòng, dỗ dành cô.
Nhưng cô không cần.
Cô khéo léo mượn động tác vặn nắp chai nước để rút tay khỏi tay anh.
“Mẹ em rất xinh, lại thông minh, do ảnh hưởng từ bên ngoại kinh doanh, nên bà cũng có đầu óc làm ăn. Đáng tiếc là… lại quá đặt nặng chuyện tình cảm.
“Bà đã cố gắng rất nhiều, và đúng là người đàn ông kia vẫn còn thích, còn yêu bà. Nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi tư tưởng ‘phải có người nối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-ngao-nhat-gioi-giai-tri/5275409/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.