Tiệc tối có không ít người, nhưng cũng may chỗ này tương đối yên tĩnh, không có ai qua.
Trì Yên vừa rồi xoay một vòng lớn mới tìm được một chỗ như vậy
Bữa tiệc ăn uống linh đình, cô cho rằng sẽ không ai phát hiện mình.
Trì Yên bị Khương Dịch gọi một tiếng đến mềm cả chân, tay cô vẫn còn đang kéo viên châu kia. Hạt châu bóng loáng mượt mà, dùng sức hơi lớn một chút, ngón cái cùng ngón trỏ từ phía trên đã trượt xuống.
Hôm nay Khương Dịch xưng hô với cô không bình thường.
Trì Yên một hơi thấy có mùi rượu, có chút ngọt, có chút chát, bay vào tỏng mũi thì lại cảm thấy choáng váng.
Trong lúc nhất thời phân không rõ là trên người cô hay là trên người Khương Dịch nữa.
Giọng Trì Yên có chút run: “Ai, ai là bà xã của anh?”
“Em nói xem ai là bà xã của anh?” giọng Khương Dịch càng thấp, tay ôm càng chặt.
Trì Yên vừa rồi bị anh dọa sợ tới mức không nhẹ, tim đập vẫn chưa bình tĩnh lại, duỗi tay bẻ tay anh đang bám lên eo mình, “Anh bỏ tay ra……”
Anh dùng sức không tính là lớn, nhưng Trì Yên vẫn không thể tránh được.
Trên người cô lại mặc bộ lễ phục kiểu cúp ngực, động tác chỉ cần hơi lớn một chút rất có khả năng sẽ lộ hết cảnh xuân.
Trì Yên ỡm ờ, vẫn chưa kịp đẩy người ra, tiếng chuông di động đã vang lên trước.
Không cần xem cũng biết là Tống Vũ đang đi lấy đồ ăn.
“Anh buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229016/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.