Trì Yên chính là một người không thú vị, cho nên một chút cũng không muốn làm chuyện thú vị gì.
Huống chi lời từ trong miệng Khương Dịch nói ra, căn bản không lúc nào thuần khiết cả.
Bả vai Trì Yên bị tay Khương Dịch giữ sẵn, không thể lùi cũng chẳng thể tiến, muốn nhúc nhích cũng không được, xương bả vai dựa vào vách tường dày cộm lạnh lẽo làm không thoải mái lắm, vừa định bảo anh buông ra trước, tay Khương Dịch bỗng đã buông rồi, Trì Yên trọng tâm không vững, lập tức nhào vào lòng anh.
Cơ thể đàn ông với phụ nữ dù sao cũng không giống nhau, nếu là ngã vào lòng Tống Vũ; Trì Yên có khả năng là không muốn đứng dậy, nhưng lại ngã lên người Khương Dịch, mới chỉ một chút thế thôi mà nước mắt suýt nữa chảy ra luôn rồi.
Trước mắt Trì Yên mơ mơ hồ hồ, chớp chớp mắt cũng không dám ngẩng đầu, đem nước mắt chảy ra chùi hết lên áo sơ mi của Khương Dịch.
Phòng nghỉ an an tĩnh tĩnh, chỉ có tiếng điều hòa chạy, cùng với tiếng hít thở không rõ của hai người bọn họ.
Trì Yên dán trong ngực Khương Dịch, còn có thể mơ hồ nghe được tiếng tim anh đập theo quy luật, cô duỗi tay ôm Khương Dịch một chút, tay vừa mới quấn lấy eo anh, khóa kéo sau lưng cuối cùng cũng bị mở ra.
Bộ váy phía sau mở rộng, làm lộ lưng cô ra ngoài, bóng loáng lại trắng nõn, hai xương cánh bướm độ cung rất đẹp, cánh tay dùng một chút lực, hình dạng càng thêm rõ ràng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229026/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.