Khương Dịch từ trước đến nay đều ít nói, hôm nay hiếm khi mới nói nhiều như vậy, Trì Yên nằm trong lòng anh, đặc biệt nghiêm túc lắng nghe.
Bên ngoài đêm đen như mực đè ép xuống, ngoài cửa hành lang tiếng người đi lại cũng bắt đầu giảm dần, Trì Yên ngáp một cái, đáy lòng mềm mại, giọng nói cũng trở nên ôn ôn nhuyễn nhuyễn: “Em muốn đi ngủ.”
“Mệt à?”
“Ân, ngày mai còn phải quay phim.”
Giọng anh càng thấp: “Yên Yên, em ngoan ngoãn một chút ——”
Trì Yên trong lòng khẽ động, duỗi tay bắt lấy cổ tay anh, sau đó chậm rì rì nắm lấy tay anh, "Đã mấy ngày rồi, cũng không thể để cả đoàn làm phim đợi một mình em được."
Cô nói rồi nâng nâng tay phải, “Dù sao mặt cũng không bị thương, trên vẫn có thể đeo kính được.”
Khương Dịch không phản đối nữa.
Dù sao có phản đối tiếp thì kết quả vẫn giống nhau cả thôi —— Trì Yên căn bản sẽ không nghe anh.
Cách nửa phút, Trì Yên nghe được tiếng anh thấp thấp đáp “Được”, cô hít một hơi, bị Khương Dịch ôm có chút nóng nhưng lại nghĩ lại, cọ cọ lên người ạn, giọng nói mềm mại, mắt nhắm nghiền lại, nói lời có chút không rõ ràng: "Anh ôm em ngủ."
Giường không lớn, nhưng hai người người vẫn miễn cưỡng có thể được.
Trì Yên ngủ hơi không thoải mái, nhưng lại cực kì ngon giấc
Do lúc chiều cô ngủ lâu như thế rồi, nên hôm sau cô dậy hơi sớm.
Cánh tay Khương Dịch vẫn ôm trên eo cô,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229009/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.