Chắc là lúc Khương Vận đi không khép kín cửa, nên chỉ cần đẩy nhẹ một cái, cửa liền tự mở ngay.
Nếu không phải giọng Khương Du Sở vang lên đúng lúc như thế, Trì Yên thậm chí còn không biết có người đi vào.
Cô hướng mắt ra cửa nhìn một chút, Khương Du Sở vẫn đang bám vào khung cửa ngoaid ra bên ngoài, chắc là đang đợi Thẩm Văn Hinh đi phía sau rồi.
Trì Yên vẫn không nhả ra, ngược lại càng dùng thêm sức.
Khương Dịch hít vào một hơi, “Ngoan, buông ra trước, đợi chút lại cắn sau.”
Lúc đó Thẩm Văn Hinh và Khương Du Sở đều đang đứng ngoài cửa, khuôn mặt đã rất giống, đến biểu cảm trên mặt cũng y chang luôn.
Giật mình kinh ngạc.
Lúc này Trì Yên mới hoàn toàn phản ứng lại, vội vàng nhả ra, tầm mắt mơ hồ nhìn liếc qua cửa, giọng nói hơi nghẹn lại, vì thế giọng cũng hơi rung rung: “Mẹ……”
Cô không hỏi Thẩm Văn Hinh sao lại đến, bởi vì trên người Thẩm Văn Hinh lúc này vẫn còn mặc áo blouse trắng, chắc là vẫn chưa tan ca.
So với cô, Khương Dịch lại giống như chả có việc gì, giống như người lúc nãy bị "bạo hành gia đình" không phải là anh vậy.
Ngón tay anh vẫn còn dính nước miếng của cô, cũng không vội lau khô, chỉ nâng ngón tay lau nhẹ lên môi cô một cái, "Muốn uống nước không?"
“Không uống.”
Cô nào còn có tâm tư mà uống nước chứ.
Khương Du Sở đóng cửa lại, “Mẹ, mẹ xem dấu răng trên tay anh con kìa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229008/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.