Trì Yên nói đặc biệt nghiêm túc.
Khương Dịch không nghiện thuốc lá, cô có thể nhìn ra, bằng không cũng không có khả năng thật sự khiến anh bỏ thuốc hoàn toàn trong thời gian ngắn được.
Ngoài cửa, giọng Khương Vận lại lần nữa vang lên: “Tiểu Trì, em ăn cơm tối chưa?”
Trì Yên nhìn ra cửa.
Nếu đáp chị là “Ăn rồi ạ”, nói không chừng trong chốc lát Khương Vận chờ không được sẽ trực tiếp phá cửa đi vào.
Cho nên cô đặc biệt cơ trí đáp lại hai chữ: “Chưa ạ.”
Quả nhiên, Khương Vận hỏi cô: “Muốn ăn cái gì?”
“Muốn ăn bánh bao gạch cua, ở nhà ngay đối diện bệnh viện thôi ạ." Trì Yên lại nói, “Cảm ơn chị Khương Vận.”
Người bên ngoài đáp một tiếng, cuối cùng không có tiếng gì nữa.
Lúc này Trì Yên mới xoay đầu qua, duỗi tay muốn lấy bật lửa trong tay Khương Dịch.
Tay trái của cô còn vướng mũi kim, Khương Dịch cũng không dám để cô quá sức, thay tay đè tay cô ấn lên giường: “Đừng lộn xộn.”
Mu bàn tay Trì Yên lúc này mới cảm thấy đau.
Có lẽ thuốc hết tác dụng, miệng vết thương trên cánh tay lúc này cũng hơi hơi đau, lại có chút ngứa.
Chỗ bán bánh gạch cua ra đến cửa bệnh viện là có thể nhìn thấy, đoán rằng Khương Vận cũng chẳng mất quá nhiều thời gian.
Trì Yên ngẩng mặt nhing Khương Dịch: “Anh còn không ra đi?”
Nói rồi, cằm cô nhẹ nâng, hất hất ra phía cửa.
Đáy mắt Khương Dịch đã đen lain càng tối kịt, "Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2229007/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.