“Tùy em nghĩ thôi”
Trì Yên cực kì không tin, cô vừa định lên tiếng phản bác lại nghe được tiếng mở cửa rất nhẹ, ban đầu cô còn tưởng là Lưu tổng đi toilet đã trở lại, vừa đưa mắt qua mới phát hiện cửa văn phòng căn bản chẳng có thay đổi gì.
Ngược lại, đầu dây điện thoại bên kia, giọng Khương Dịch vừa cất lên vài giây, tiếng ồn ào lại càng lúc cáng lớn.
Lời tới miệng rồi, Trì Yên lại nuốt trở về, quay đầu nhìn, lúc này mới phát hiện sắc trời bên ngoài đã tối sầm rồi.
Bấy giờ mới nhìn thời gian, đã hơn 7h tối rồi.
Trì Yên: “Đang bàn công việc à?”
“Ân.”
“Có phải đang ống rượu không?”
Trì Yên bắt đầu hiểu vì sao giọng anh lại khàn như vậy.
Mỗi lần Khương Dịch uống nhiều rượu, giọng sẽ hơi khàn, tuy không nghiêm trọng nhưng rất rõ ràng.
Người bên đầu kia không đáp.
“…… Uống nhiều quá rồi đúng không?”
“Không có.”
“Thế sao giọng lại khàn như vậy chứ?”
“Hút thuốc nhiều.”
Quả thật hút hơi nhiều.
Trước kia tuy rằng Khương Dịch cũng hút thuốc, nhưng lại biết Trì Yên không thích, nên cả ngày cũng chỉ hút có vài điếu, sợ trên người lại nặng mùi thuốc.
Nhưng hôm nay lại không giống.
Sợ Trì Yên chịu ủy khuất, nhưng anh lain không thể quang minh chính đại tới, chỉ một buổi chiều đã hút rất nhiều thuốc, sau khi hộp thuốc hết, Lục Cận Thanh còn "xuy" một tiếng, trực tiếp ném bật lửa vào thùng rác luôn.
Nhưng Trì Yên không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228977/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.