Thẩm Ninh sửng sốt chớp mắt một cái, sau đó phải nhìn lại tên thông báo trên màn hình điện thoại một lần.
Là Lục Cận Thanh, không sai.
Giọng cô ta có chút khô khốc, xoay người đưa lưng về phía Trì Yên nhấp ngụm trà, “Anh……”
“Di động không có số của em nên mới dùng máy Cận Thanh.”
Ngón tay Thẩm Ninh xoắn chặt, nhẹ nhàng “Ân” một tiếng.
Trì Yên càng lúc càng thấy người này rất lợi hại, vừa rồi lúc nói chuyện với cô chỉ thiếu điều xòe móng vuốt ra, mà bây giờ nhận điện thoại của Lục Cận Thanhaij lập tức thay đổi thái độ rồi.
Khoảng cách hai người hơi xa một chút nên cô cũng chẳng nghe được giọng trên điện thoại. Tình thế kéo dài chưa bao lâu đã thấy Thẩm Nĩnhoay người lại nhìn cô.
Sắc mặt cô ta không được tốt lắm, tay cần di động siết lại trắng bệch, giọng vẫn rất nhẹ, mềm mại yếu ớt: "Trì tiểu thư, cô có thể tránh mặt đi một chút được không?"
Phụ nữ quả nhiên là giỏi thay đổi.
Trì Yên từ trên người Thẩm Ninh đã có thể suy ra kết luận này, cô cũng không có thói quen xấu nghe trộm người ta nói điện thoại, gật đầu đáp, trước khi ra khỏi cửa còn nhắc nhở cô ta một câu: "Tổng giám Thẩm à, hy vọng cô có thể xử lí việc riêng nhanh một chút."
“Tôi rất bận đấy.”
Thẩm Ninh cắn chặt răng, biết đầu kia có Khương Dịch đang nghe, nghẹn một bụng tức cũng không dám phát tác, chờ sau khi đóng cửa xong, cô ta mới cố hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228975/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.