Trì Yên đẩy ghế ra đứng dậy, nhưng lại không vội vã đi qua: “Xác nhận cái gì?”
Ánh mắt Khương Dịch rõ ràng có điểm kì quái.
Trì Yên càng nhìn, bàn tay nắm thành ghế lại càng chặt, cô nhấp môi khẽ nuốt một ngụm nước miếng, bị ánh mắt nóng rực của anh nhìn chằm chằm như thế khiến cô nóng lên.
"Em qua đây, anh sẽ nói"
Trì Yên lại càng không muốn qua, dứt khoát lại ngồi xuống, kiên cường nói: "Em không qua, anh cũng có thể nói mà!"
Cô tuy rằng có sợ Khương Dịch nhưng biết anh sẽ chẳng làm gì mình cả, nghĩ thế nên lá gan cũng lớn hơn mọi ngày không ít, nắm chặt lấy lưng ghế, không chịu buông tay, cũng không chịu đi qua bên kia.
Nhiệt độ trong nhà hơi cao, lúc nấu cơm lại có hơi nóng bốc lên nên có chút nóng, lúc vào phòng bếp, Trì Yên đã cửi áo khoác mỏng ra rồi, giờ trên người chỉ mặc đúng một chiếc váy hai dây.
Sườn* bên Trì Yên đối diện với Khương Dịch, phía sau xương bướm** nhô ra vừa phải, dáng người cô mảnh mai, nhưng nhìn qua lại không đến mức quá gầy.
(*Sườn: bên người đó.
**đừng hỏi tôi xương bướm là gì cả, tui lên tra nó ra là xương trong hộp sọ cơ T_T
" Xương bướm hay còn gọi là xương cánh bướm, nhô ra sau lưng trên eo dưới gáy tầm chỗ bả vai. Ai có xương nhô ra cừa phải cực đẹp luôn " by kynnnn. Cảm ơn bạn nhìu.)đề cập đến một người dùng
Ánh mắt Khương Dịch hơi trầm xuống, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228979/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.