Lúc hai người đến bệnh viện đã là hơn 12 giờ trưa
Bởi vì đang là thời gian cơm trưa nên hành lang bệnh viện còn lưu lại mùi thơm của thức ăn, làm cho mùi thuốc khử trùng bị che lấp mất.
Trì Yên gọi điện thoại cho Trì Nhiên hỏi vị trí cụ thể của phòng bệnh, sau đó bước nhanh đi vào trong. Thị lực của cô cũng không tốt lắm, lúc ngẩng đầu nhìn phòng bệnh đều hơi hơi nheo mắt mới nhìn rõ được.
Đi vòng quanh hành lang một hồi, cuối cùng Trì Yên cũng tìm được phòng bệnh Trì Nhiên nói ở cuối hành lang.
Vừa cúp điện thoại, cô quay đầu nhìn Khương Dịch phía sau. Trên mặt anh vẫn giữ thái độ lãnh đạm, dáng vẻ lạnh lùng sạch sẽ, giống như người bị phá hỏng chuyện tốt hơn mười phút trước không phải là anh vậy.
Mặt Trì Yên vẫn còn hơi nóng, tầm mắt không tự chủ được lén lút mà đảo quanh, đến khi dừng lại ở thắt lưng anh mới kịp phản ứng lại, vội vả thu ánh mắt về.
Giương mắt lên lại nhìn thấy ánh mắt đầy thâm ý của anh, Trì Yên hơi xấu hổ sờ sờ mũi, vội xoay mặt đi lên gõ cửa.
Rất nhanh đã truyền ra tiếng bước chân có chút nôn nóng, chưa đến 10s, Trì Nhiên từ bên trong mở cửa ra, lộ ra khuôn mặt thiếu niên tuấn tú nhưng lại đang rất căng thẳng
"Chị gái tốt của em, chị
“Hảo tỷ tỷ, chị cuối cùng cũng đến rồi……” Trì Nhiên đi lên kéo tay cô, mày rậm mắt to, khuôn mặt thiếu niên đều nhăn lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228965/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.