Cô vốn mặc váy ngắn, cả chân đều lộ ngoài không khí, vốn dĩ đã có chút lạnh, lại thêm bút máy làm bằng kim loại, vừa mới đưa vào đã khiến cho độ ấm giảm đi không ít.
Trì Yên nhẹ nhàng hít vào một hơi, bởi vì sợ bút máy làm rơi bút máy nên không lập tức buông chân ra, cô hơi cúi người xuống muốn lấy lại bị Khương Dịch giữ chặt tay: "Ngoãn ngoan đứng yên đấy!"
Giọng anh trầm thấp, mang theo vài phần nghiêm túc.
Thật sự lại coi cô như học sinh rồi.
Tay Trì Yên vẫn không sờ được tới cai bút máy, cả người vẫn duy trì tư thế hơi gập eo, giương mắt nhìn anh.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, lúc cô cúi đầu xuống, một tóc dài phía sau trượt xuống sườn mặt trái vài sợi, quét nhẹ lên khuôn mặt Khương Dịch, Trì Yên tùy tiện vén ra sau tai, rút tay phải đang bị Khương Dịch nắm ra rồi dùng tốc độ sét đánh lấy bút máy ra đặt ở trên bàn
“Bang” một lúc sau, Trì Yên mở miệng: “Em là vợ anh chứ không phải học sinh của anh, kiểu phạt này, anh vẫn là giữ lại dùng cho học sinh của mình đi!*”
(*nguyên văn là: kiểu phạt này vẫn chưa đến phiên em đâu, hông biết dịch sao cho hay nên chém bừa đó)
Mặt nàng không đỏ không loạn, giọng nói chẳng khác bình thường là bao.
Chỉ có Trì Yên biết, lòng bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi rồi
Khương Dịch lại cầm cây bút máy lên lần nữa, quả nhiên, trên nắp bút đã có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228962/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.