Chân Trì Yên càng run.
Vì ngẩng đầu lên quá vội vàng, đầu bị va phải cạnh bàn, "Phanh" một tiếng, cô hít một hơi lạnh, lúc giương mắt lên nhìn, đúng lúc thấy được ánh mắt lóe lên của người đàn ông, có chút lúng túng lướt qua người.
Cô thật sự không ngờ, đi quay phim mà cũng có thể gặp phải Khương Dịch.
Tuy rằng Trì Yên cùng nam 2 đều là diễn viên đã qua đào tại, nhưng bị người ta cắt ngang như thế, vẫn có chút xấu hổ lan ra.
Đặc biệt lời Khương Dịch vừa nói, tất cả mọi người đều đặt hết chú ý lên người bọn họ.
Có người khe khẽ nói nhỏ, còn có người thì vụng trộm cười.
Trì Yên bò từ dưới bàn lên, đưa tay tùy tiện vuốt lại mới tóc rối, sau khi nhìn loạn một lúc, chỉ chỉ mình: "......em sao?"
Khương Dịch liếc cô một cái: " Em!"
Trì Yên quả thực hận không thể tìm cái khe đất chui vào.
Người này thật quá độc ác, rõ ràng biết cô không phải học sinh anh lại còn gọi cô lên trước vẽ……
Trì Yên không muốn lên, chỉ có thể quay đầu cầu cứu đạo diễn, đạo diễn kia rõ ràng là quen Khương Dịch, sau khi ném cho cô một ánh mắt nói thuận theo liền đưa tay chỉ chỉ lên bục giảng.
Ý là làm cô chạy nhanh lên đi, đừng làm chậm tiến độ của đoàn phim.
Phi, làm chậm trễ tiến độ rõ ràng là Khương Dịch.
Trì Yên bất đắc dĩ quay đầu lại.
Ngồi bên cạnh, nam số 2 mắt nhìn thẳng, nghiễm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/2228960/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.