Đầu gối anh đè nặng lên đùi cô, dễ dàng khiến cô không thể động đậy.
Vốn dĩ Trì Yên chỉ định chuyển đề tài, kết quả không ngờ người này lại phát sốt thật rồi.
Tay Khương Dịch rất nóng, hô hấp cũng nóng, Trì Yên nói xong giơ tay sờ lên trán anh, kết quả còn chưa đụng tới lại bị anh nắm tay kéo trở về.
“Khương Dịch?”
“Ân.”
Khương Dịch sau khi kéo tay cô xuống, ôm lấy cô từ phía sau, đè tay cô lên tường, dồn trọng lượng cả người áp lên cô, cằm khẽ tựa vào vai Trì Yên, lúc nói chuyện, hơi nóng phả vào tai cô, “Không có phát tao* a.”
(* tao: quấy rối, lẳng lơ....
Phát tao: kiểu bộc phát tính thú kiểu kiểu đó đó.)
Anh cố ý xuyên tạc ý Trì Yên*.
(*phát sốt: 发烧: fāshāo
Phát tao: 发骚: fā sāo.
Đọc gần giống nhau, khác mỗi: /sh/ đọc giống "s" nhưng cong lưỡi; /s/ cũng đọc "s" nhưng không cong lưỡi)
Trì Yên tuy là người phía nam, nhưng là bình thường nói chuyện cũng không hay mang theo khẩu âm, bị cảm mấy hôm cũng ổn rồi, nói chuyện phát âm cũng đã rõ ràng.
“Không biết xấu hổ.”
Trì Yên duỗi tay véo lên cánh tay anh một cái, cánh tay đàn ông cơ bắp khỏe mạnh, cô lại dùng có chút xíu lực giống như gãi ngứa thôi, cái người bị cô véo cũng chả có tí phản ứng nào.
Khương Dịch vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô vào trong ngực, bất động chẳng nói lời nào.
Thậm chí Trì Yên còn cảm thấy bản thân đang bị một cái bếp lò ôm nữa kìa, ôm một lúc, cả người cô đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-khac-vao-tim/22224/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.