Chuyện kết hôn này đối với người có quá khứ hai mươi năm kinh nghiệm cuộc đời như Nhan Tiêu là số không, tự nhận xa không với tới, mà câu này của Hoắc Trạch Tích gần như là lời cầu hôn, làm chuyện ở tít chân trời kéo lại ngay trước mặt, Nhan Tiêu ứng phó không kịp.
Nhan Tiêu thất thố không nói ra lời, không tưởng tượng nổi nhìn anh, nhíu mày nhưng cười, bối rối không thôi.
Cô cũng từng ảo tưởng chuyện này, cho là giống như trong phim ảnh, được đối phương ẳm lên xoay vòng vòng, không ngờ xảy ra rồi thì đầu óc trống rỗng, ngơ ngác nói ra một câu: "Em còn chưa tốt nghiệp."
Hoắc Trạch Tích hơi ngẩn ra, yên lặng nhìn cô, hồi lâu thu hồi ánh mắt: "Có phải tại anh nóng lòng quá không?"
Làm anh hơi mất hứng, có phải anh sẽ nghĩ là mình cự tuyệt không.
Nhan Tiêu nhìn anh, lắc đầu: "Ý em là... chẳng qua là hơi..."
Nói xong cũng không biết nên nói tiếp thế nào, biết anh rất nghiêm túc nhưng lại sợ anh cho rằng mình không nghiêm túc.
Nhìn dáng vẻ mâu thuẫn của cô, Hoắc Trạch Tích chần chừ: "Nếu như em chưa nghĩ tới thì không cần trả lời ngay."
Nhan Tiêu đảo tròng mắt, cắn môi: "Xin lỗi..."
Anh giơ tay mơn trớn gò má cô, cười cười: "Tại anh vội vàng quá."
Hoắc Trạch Tích nói thản nhiên, Nhan Tiêu thở phào nhẹ nhõm cười theo.
Lúc xuống núi đã chạng vạng tối, bà nội cứ đưa mắt nhìn theo, Nhan Tiêu ba bước đi quay đầu một lần, liên tục vẫy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148134/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.