Rạng sáng hôm sau đã phải xuất phát đi ngoại thành, Hoắc Trạch Tích lái xe, Nhan Tiêu ngồi ở ghế phụ mơ màng ngủ.
Đoạn đường ra khỏi thành phố đi núi Cầu tất cả đều là đường cao tốc, lái xe dễ bị mệt, Nhan Tiêu cố gắng giữ tâm thanh tỉnh cùng Hoắc Trạch Tích nói chuyện phiếm, tránh cho anh buồn ngủ.
Lần này là đi thăm bà nội, cô cảm thấy cần phải hỏi rõ tình huống trước nên lên tiếng: "Bà nội năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Bảy mươi ba."
"Tim không khỏe?" Tối qua nghe mẹ anh nói còn làm phẫu thuật tim.
Hoắc Trạch Tích nhàn nhạt nhìn phía trước nói: "Suy tim, năm trước mới cấy máy tăng nhịp tim, mới không lâu đây có phẫu thuật đặt stent động mạch vành mới phát hiện nhịp tim không đập nữa."
Những từ ngữ y học này cô không hiểu nhưng nghe hiểu câu cuối cùng, sững sốt nói không ra lời.
Hoắc Trạch Tích nhìn cô, giọng nhẹ đi: "May là lúc trước có đặt máy nên không nguy hiểm tính mạng."
Cô không nhịn được hỏi: "Máy tăng nhịp tim giúp tim đập hả anh?"
"Là máy điện tử trợ giúp hoạt động co cơ tim làm máu được tuần hoàn."
Vậy thì tương đương với việc tim không đập, hoàn toàn nhờ máy để duy trì sự sống?
Nhan Tiêu chỉ cảm thấy hơi bức bối trong lòng, có chút khổ sở, không biết nói gì liền đổi đề tài: "Bà nội và anh rất yêu thương nhau phải không?"
Anh yên tĩnh một giây rồi ừ một tiếng, lại có điều gì suy nghĩ mở miệng:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngot-an/3148132/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.