Dịch: LTLT
Mấy giây trước còn đang cười người ta sợ, cuối cùng mấy giây sau mình lại vì sợ hãi quá mức mà đè tay của người ta ở trên đũng quần của mình.
Hoắc Nhiên cảm thấy bản thân thật sự xấu hổ muốn độn thổ.
Đổi thành bất cứ tay người nào khác cậu cũng sẽ không xấu hổ đến mức này, dù là tay của Khấu Thầm ở tháng trước cậu cũng sẽ không bi thương tuyệt vọng giống như bây giờ.
Điều duy nhất cậu có thể an ủi bản thân mình là hình như không có ai chú ý đến động tác vừa kỳ lạ vừa lúng túng này của cậu.
Sau khi mở dây an toàn, nhóm bảy người ngồi thành một vòng tròn nhảy xuống chỗ ngồi, trong lòng vẫn còn sợ hãi, lớn tiếng cười nói thảo luận, chê cười lẫn nhau.
Giang Lỗi và Ngụy Siêu Nhân còn không màng đến hình tượng cố gắng móc trong đũng quần của đối phương, cứ nói đối phương sợ tè ra quần.
… Cũng may, cũng may.
Lúc Hoắc Nhiên đang rời khỏi chỗ ngồi định thở phào nhẹ nhõm thì nghiêng đầu nhìn thấy Khấu Thầm.
Phát hiện cái tên khốn này đang cười như điên!
Lập tức cậu có một loại xúc động giây tiếp theo phải diệt khẩu Khấu Thầm, muộn một giây thì thanh danh của mình khó giữ được.
“Mẹ nó còn cười tôi.” Khấu Thầm cười đến mức lưng sắp không đứng thẳng lên được nữa, cánh tay khoác lên trên vai cậu, cười một tràng bên tai cậu, “Cậu cũng bị dọa đến độ nào rồi…”
“Chán sống rồi đúng không?” Hoắc Nhiên trừng Khấu Thầm.
“Cậu phải cảm ơn tôi.” Khấu Thầm cười hớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346742/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.