Dịch: LTLT
“Chuyện gì… xảy ra chuyện gì?” Đầu óc Hoắc Nhiên nháy mắt trống rỗng, cảm giác da đầu căng lên nhanh chóng lan ra khắp người, cả người đều cứng ngắc, muốn xoay cổ cũng không nhúc nhích được.
“Dạo này mày có hơi kỳ lạ.” Giọng nói của Từ Tri Phàm rất thấp, “Khấu Thầm thì tao không biết, nhưng mày chắc chắn có gì đó bất thường.”
Hoắc Nhiên thở không ra hơi, tim đập đến mức tai cũng run lên.
“Tao…” Cậu nhíu mày, “Cũng không rõ lắm, chỉ là… chuyện này bây giờ không thể… không thể nói với người khác.”
“Bây giờ không thể nói với người khác.” Từ Tri Phàm nói, “Vậy sau này thì sao?”
“Tao không biết.” Hơi thở của Hoắc Nhiên mong manh.
“Được thôi.” Từ Tri Phàm nói, “Mấy ngày nữa tao hỏi lại.”
“Hở?” Giọng nói của Hoắc Nhiên bị cậu ta dọa đến mức lại nâng lên, tràn đầy sức lực.
“Hở cái gì mà hở?” Từ Tri Phàm buông cậu ra, “Chuyện này mày không nói với người khác tao có thể hiểu, nhưng nếu mày muốn nói thật thì ngoại trừ tao ra mày cũng không còn ai có thể nói hết.”
Hoắc Nhiên nhìn cậu ta không lên tiếng, một lát sau mới giống như giật mình vọt đến bên cạnh Từ Tri Phàm, nhỏ giọng nói: “Mày đừng có hỏi Khấu Thầm đó!”
“Tao cũng không có ngu.” Từ Tri Phàm tặc lưỡi, “Mày coi tao là Lỗi Lỗi sao?”
Hoắc Nhiên cười.
“Lên xe thôi!” Khấu Thầm gào lên.
Lúc này chợt nghe thấy giọng nói của Khấu Thầm, chân Hoắc Nhiên suýt nữa mềm nhũn, quỳ ở trước Từ Tri Phàm.
Từ Tri Phàm đẩy cậu ra: “Được rồi, lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346741/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.