*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dịch: LTLT
Hoắc Nhiên vẫn luôn không hiểu, mũi là một bộ phận yếu ớt như thế nhưng vì sao lại mọc ở vị trí không có gì che chắn, không có sự bảo vệ chút nào vậy?
Đụng một cái cậu cảm thấy sống mũi Khấu Thầm mẹ nó giống như được làm bằng sắt, có ảo giác như mũi mình đã xẹp lép luôn rồi.
Nhưng mà cậu không có thời gian để suy ngẫm về tình hình cái mũi của mình nữa.
Đầu thuyền của bọn họ đã đụng thật mạnh vào đuôi thuyền hai người kia rồi.
Chị gái ngạc nhiên kêu lên, họ Hồ cũng giận dữ gào to, ôm lấy chị gái. Thật ra động tác này đối với người đang trong tình yêu cuồng nhiệt mà nói thì cũng coi như là theo bản năng bộc lộ tình yêu chân thành.
Nhưng đối với nhóm bảy người mà nói, động tác này đơn giản chỉ là khiêu khích, là một lời tuyên chiến trần trụi, là hoàn toàn không để bảy người các cậu vào trong mắt!
Giang Lỗi và Ngụy Siêu Nhân thể hiện sự ăn ý trước nay chưa từng có với mọi người, hai người bọn họ bắt đầu điên cuồng đạp ngược lại cùng một lúc.
“Lùi, lùi, lùi!” Ngụy Siêu Nhân nói, “Làm thêm lần nữa! Mẹ nó tôi cho mấy người ôm này!”
Hoắc Nhiên thả tay đang che mũi xuống, lau nước mắt do đau đến nỗi chảy đầy mặt, vừa đạp ngược lại vừa nhìn về phía Khấu Thầm.
“… Khấu Thầm!” Cậu đè thấp giọng.
“Tôi không sao!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346740/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.