Dịch: LTLT
Hồ Dật ném xong ví tiền, đầu hất lên, cứ đứng như thế ở bên cạnh lan can, nắm đấm còn nắm rất chặt, đốt ngón tay có hơi trắng.
“Chuyện gì thế?” Ngụy Siêu Nhân thấp giọng nói, “Củ cải sao vậy?”
“Chắc đó là người mà nó muốn lấy dao cắt mì chém đấy.” Từ Tri Phàm nói xong, xoay người đi đến trước mặt Hồ Dật, “Là cô ta sao?”
“Ừ.” Ánh mắt Hồ Dật lướt qua đầu vai của Từ Tri Phàm, nhìn chằm chằm người phụ nữ kia.
Lúc nãy bọn họ bắt ăn cướp, động tĩnh rất lớn, bây giờ đã bắt đầu có người đến vây xem. Khấu Thầm nhìn người phụ nữ kia, đi đến, hắng giọng nói: “Chị gái này…”
“Mấy cậu có ý gì?” Lúc này, người phụ nữ lại nổi giận, chỉ về phía Hồ Dật chửi, “Mấy cậu cùng một giuộc với thằng ăn cướp này đúng không? Ném ví tiền của tôi là có ý gì? Mấy cậu có biết ví tiền đó của tôi…”
“Là Hermes.” Khấu Thầm ngắt lời chị ta, “Biết.”
“Vậy…” Người phụ nữ đó cất cao giọng.
“Vậy chị biết ai ném Hermes của chị không?” Khấu Thầm nhìn chị ta.
Người phụ nữ giật mình.
“Con trai của người mua Hermes cho chị.” Khấu Thầm nói.
Người phụ nữ có hơi bất ngờ, sau mấy giây im lặng thì khoanh tay lại: “Vậy thì thế nào? Là con trai lão Hồ thì có thể tùy tiện ném ví tiền của tôi sao? Có bản lĩnh thì đi ném ba cậu ta đó. Dù tôi không ở cùng với lão Hồ thì anh ấy cũng sẽ không về nhà, trút giận lên người tôi thì có ý nghĩa gì?”
“Yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346739/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.