*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dịch: LTLT
Khấu Thầm nghĩ rằng có phải Hoắc Nhiên có độc hay không? Hôm qua sau khi cắn Hoắc Nhiên xong thì cậu vẫn luôn cảm thấy bất thường thế nào ấy, hay nói cách khác thì trước đó đã trúng độc rồi.
Hoắc Nhiên tỏa ra khí độc.
Một chú shiba độc.
Có hơi đáng sợ.
Khấu Thầm không thể không suy nghĩ lung tung về một vài thứ khó hiểu trong đầu, nếu như Hoắc Nhiên không quay đầu lại lúng túng cười với cậu thì cậu cũng đã lúng túng luôn rồi.
“Hai đứa có ăn cơm không?” Mẹ Hoắc ở trong phòng khách gọi một tiếng.
“Ăn ạ!” Hai người đồng thanh trả lời, cùng lúc chạy về phía cửa phòng ngủ.
Lúc cùng vọt ra ngoài thì vai kề vai bị kẹt ở khung cửa.
“Cậu vội cái gì hả?” Hoắc Nhiên nhìn cậu, “Có chút giác ngộ làm khách không vậy?”
“Không có.” Khấu Thầm nghiêng người chạy vào trong phòng khách, giành lấy chỗ mà trước đó Hoắc Nhiên ngồi.
Câu nói này của Hoắc Nhiên giống như mấy câu chửi ngày thường khiến cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm, cả người đều thả lỏng.
Giống như chột dạ khi làm ăn trộm nhưng lại phát hiện không ai nhận ra cậu là trộm.
Tuy cậu vẫn chưa kịp nghĩ rõ ràng sự chột dạ này ở đâu mà ra, tóm lại là thả lỏng rồi.
Không quan tâm có phải là tự mình an ủi mình không, đều là một loại an ủi cả.
Kiên định suy nghĩ như thế, tâm trạng của Khấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngong-cuong-khinh-cuong/1346738/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.