Nàng lo sợ bất an cúi đầu ăn vài miếng mỳ, sau đó không có tâm trạng ăn tiếp.
"Sao không ăn tiếp?"
"Ta không ăn được nữa." Nàng nhỏ giọng đáp.
"Tốt lắm, chúng ta nên làm chuyện chính rồi." Nói xong hắn liền ôm ngang nàng lên.
Nàng kinh ngạc hô một tiếng, "Ngươi muốn làm gì? Thả ta xuống!"
"Sau khi uống rượu hợp cẩn, nếm qua bánh, tiếp theo là lên giường, chắc hẳn là nàng biết điều này chứ?"
"Ta, ta biết."
Hắn ôm nàng đến bên giường, nam trái nữ phải, nàng ngồi ở bên phải giường, còn hắn ngồi xuống bên trái.
Phát hiện cả người nàng run rẩy, hắn hỏi: "Nàng lạnh lắm sao?"
Hải Lăng khiếp sợ lắc đầu, không dám nhìn hắn, hai bàn tay nắm chặt vạt áo.
Khóe mắt nhìn thấy hắn bắt đầu cởi bỏ cúc áo, nàng hoảng sợ lui vào trong giường. Nàng biết đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ, biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng không có cách nào kiềm chế được nỗi sợ hãi sâu trong lòng kia.
Thấy vẻ mặt hoảng sợ của nàng, Miên Dục ôn nhu trấn an, "Nàng không cần phải sợ, ta sẽ vô cùng ôn nhu."
Tuy rằng hắn nói như vậy, nhưng nàng vẫn không ngừng run rẩy, hơn nữa thấy hắn cởi áo ngoài ra, nghiêng người về phía nàng, mặt nàng trở nên trắng bệch, liều mình lui về phía sau, đồng thời thốt lên cầu xin, "Cầu xin ngươi...đừng đụng vào ta!"
Nàng biết không nên nói những lời này với trượng phu của mình, nhưng nghĩ đến chuyện mình phải làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-phuc-tan/2301504/chuong-2-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.