Một ngày, hai ngày, ba ngày...Ngày ngày vẫn tĩnh lặng trôi qua, chuyện gì cũng không xảy ra, Hải Lăng vẫn làm một tiểu cung nữ dọn dẹp ở Si Tảo đường.
Nhắc đến điều không bình thường nhất trong khoảng thời gian này, chính là thái hậu từng giá lâm, chỉ tùy ý nhìn một lúc, thuận miệng hỏi tiểu cung nữ như nàng mấy câu liền rời đi.
Mãi đến một tháng sau, điều bất an trong lòng Hải Lăng cuối cùng cũng buông xuống, thầm nghĩ những người nhà quyền quý này, bên người nhất định không ít nữ nhân, nam nhân kia tám phần là đã sớm quên nàng rồi.
Qua một tháng, hai tháng, nàng càng lúc càng thích ứng cuộc sống ở đây.
Nàng thích xem sách, mà nơi này có rất nhiều sách, cho nên nàng yêu Si Tảo đường, ngày qua ngày tranh thủ thời gian sau khi dọn dẹp xong đọc mấy cuốn sách.
Gió xuân làm tan tuyết, trong nháy mắt bảy tháng qua đi, nàng cũng đã mười sáu tuổi.
Ngay khi nàng cho rằng, ngày tháng cú tiếp tục trôi qua nhạt nhẽo như vậy, cho đến khi nàng hai năm tuổi được thả ra ngoài, đột nhiên một đạo thánh chỉ phá vỡ sinh hoạt tĩnh lặng đó, cũng khiến cho tất cả cung nữ đều kinh ngạc...
"Trời ạ, Hải Lăng, ngươi tự nhiên lại trở thành phúc tấn của bối lạc, điều này sao có thể?"
"Đúng vậy, có phải là thánh chỉ viết sai rồi hay không?"
"Nhưng trên đó viết rõ ràng ba chữ Đổng Hải Lăng mà, nên sẽ không sai đi?"
"Hơn nữa trên đây còn viết là chính phúc tấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngoc-phuc-tan/2301505/chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.